Anh/chị thân mến,
Bốn cánh cửa đó chính là những cánh cửa đó.
Những điều này không trái ngược với giáo lý của Ahl-i Sunnat. Tất cả đều được lấy từ những giáo lý khác nhau trong Kinh Qur’an.
Nội dung chính của điều này là: Luật Hồi giáo là mặt trời, còn những thứ khác là ánh sáng của nó.
Đây là một nguồn chứa đựng tất cả các giáo lý của Kinh Qur’an và Sunnah. Vì vậy, cần phải xem những cánh cửa này không phải là những cánh cửa của những cung điện độc lập, mà là những cánh cửa dẫn đến cung điện của Sharia.
Trong sự phân chia này, có sự mở rộng dựa trên các quy định khác nhau của Sharia. Ví dụ, việc trả đòn cho người đánh bạn một cái bạt tai là một quy định của Sharia, nhưng việc tha thứ cho họ cũng là một giáo lý khác của Sharia.
Mặt khác, một hadith-i qudsi cho biết, nền tảng của các tôn giáo là việc tăng cường các nghi lễ tự nguyện để tiến gần hơn đến Thượng đế và đạt được những cấp bậc cao hơn.
Vì vậy, đạo giáo không phải là mục đích chính; nó chỉ là phương tiện để đến gần Thượng đế, để đạt được sự hài lòng của Ngài. Vì các bổn phận tôn giáo được đặt lên hàng đầu, nên một người theo đạo giáo, nếu lơ là các bổn phận đó, thì dù có thực hiện các nghi lễ của đạo giáo một cách nghiêm túc đến đâu, thì thiệt hại vẫn lớn hơn lợi ích.
Như vậy, cả việc tu tập theo một tôn giáo cụ thể và việc theo đuổi chân lý đều chỉ là phương tiện, là con đường. Mục tiêu chính cần đạt được thông qua những phương tiện này là đưa những điều răn của Kinh Qur’an vào đời sống và đạt được sự nhạy bén hơn trong việc tuân theo Sunnah (truyền thống của vị Tiên tri).
Con người có thể đạt được những phần thưởng lớn lao bằng cách cầu nguyện nhiều hơn, làm nhiều hơn các nghi lễ tự nguyện. Tuy nhiên, kết quả thực sự mà họ sẽ đạt được từ những điều này là sự quan tâm nhiều hơn đến các mệnh lệnh và cấm đoán của Thượng đế, cầu nguyện với sự bình an và khiêm nhường, đóng thuế tín ngưỡng đúng cách, và không dừng lại ở đó mà còn tăng thêm việc bố thí, nói tóm lại là tuân thủ luật Hồi giáo nhiều hơn.
Chỉ khi tôn giáo phục vụ và là phương tiện để đạt được điều đó, nó mới trở thành cánh cửa mang lại phước lợi và phần thưởng lớn lao cho con người. Người chỉ hành xử “mang tính hình thức” trong việc tuân thủ luật Hồi giáo (Sharia) mà lại thể hiện sự tận tâm thực sự trong việc tụng niệm (dhikr) của tôn giáo, thì chưa đạt được chân lý thực sự của tôn giáo đó.
Những người luôn tìm hiểu, thấu hiểu sự thật về vũ trụ, con người và các hiện tượng trong thế giới này, những người luôn tìm cách hiểu được lẽ sống, lý lẽ của sự việc, sẽ nhận được phần thưởng lớn lao từ những suy tư và nỗ lực của mình. Tuy nhiên, những nỗ lực và suy tư này không phải là mục đích chính. Nếu những nỗ lực và suy tư đó thúc đẩy người ta tuân thủ luật pháp (Sharia) nhiều hơn, thì có nghĩa là việc tìm kiếm chân lý đã đạt được mục đích. Điều đó có nghĩa là, giống như Tarikat (tôn giáo), việc tìm kiếm chân lý cũng phải phục vụ Sharia và đưa con người đến vị trí xứng đáng.
Về cơ bản, những kiến thức được coi trọng là kiến thức về đức tin, thờ phượng, đạo đức và phẩm chất tốt. Những kiến thức khác chỉ có giá trị khi chúng là phương tiện để đạt được những điều trên. Đối với những người theo con đường tu tập, dù là theo giáo phái hay theo chân lý, con đường thăng tiến về mặt tâm linh là sự tuân thủ nghiêm túc luật Sharia.
Nó được chia thành hai nhánh: tín ngưỡng và hành động. Điều đó có nghĩa là người ta phải có một niềm tin vững chắc và thế giới hành động phải được sắp xếp phù hợp với niềm tin đó.
Cuối cùng, chúng ta hãy tóm tắt quan điểm của Bediüzzaman về các cấp bậc và mục tiêu của Sharia, Tariqat và Hakikat:
Với lời chào và lời cầu nguyện…
Hồi giáo qua các câu hỏi