Những người tin vào thế giới bên kia thì có tin vào Kinh Koran không?

Chi tiết câu hỏi


1) Câu 92, Kinh Enam nói rằng những người tin vào thế giới bên kia cũng tin vào Kinh Koran này.

– Nhưng người Kitô hữu và người Do Thái tin vào thế giới bên kia mà lại không tin vào Kinh Qur’an. Liệu điều này có phải là một nghịch lý triết học không?

2) Hơn nữa, mối liên hệ giữa việc cầu nguyện và thế giới bên kia là gì mà trong câu này, chỉ có việc cầu nguyện được đề cập đến trong số tất cả các nghi lễ tôn giáo?

Câu trả lời

Anh/chị thân mến,


Câu trả lời 1:

Có một số cách giải thích khác nhau về câu kinh này. Một phần quan trọng được trình bày như sau:


a)

Về nguyên tắc, những người tin vào thế giới bên kia sợ sự phán xét và trừng phạt ở đó. Nỗi sợ hãi này thúc đẩy họ tin tưởng vào đức tin.

(xem phần liên quan đến Zemahşeri)


b)

Người tin vào thế giới bên kia cũng tin vào phần thưởng và sự trừng phạt mà Allah đã hứa, tin vào thiên đường và địa ngục. Người tin vào điều đó sẽ bắt đầu nghiên cứu và suy ngẫm về sự tồn tại và tính thống nhất của Allah, cũng như sự chân thực của sự truyền đạo, để đạt được thiên đường và tránh khỏi địa ngục. Sự suy ngẫm và nghiên cứu này sẽ dẫn họ đến việc tin tưởng.

Ngoài ra, tôn giáo Hồi giáo,

(sau khi được thanh tẩy)

Nó được xây dựng trên niềm tin vào thế giới bên kia. Không có tôn giáo nào khác đề cập đến niềm tin vào thế giới bên kia nhiều như vậy.

Vì vậy, tín ngưỡng về thế giới bên kia là một phần không thể tách rời của tôn giáo Hồi giáo. Người tin vào điều này thì phải tin vào điều kia. Câu kinh đã chỉ ra sự thật này.

(xem Razi, Beyzavi, Ibn Aciba, Ibn Ashur, chỗ có liên quan)


c)

Theo một số học giả, câu nói này là lời khiển trách và cảnh cáo dành cho những người đa thần ở Mecca. Điều này nhấn mạnh rằng nguyên nhân chính khiến những người đa thần ở Mecca không tin vào đạo Hồi là vì họ không tin vào thế giới bên kia. Việc một người không tin vào sự thưởng phạt ở thế giới bên kia lại gia nhập một tôn giáo, gánh vác những bổn phận trong đó, từ bỏ địa vị, quyền lợi thế gian là điều không hợp lý.

(xem Razi, phần có liên quan)


d)

Ý nghĩa của câu văn trong kinh Koran này là:

Những người tin vào thế giới bên kia là những người có đức tin vào Kinh Qur’an.

Cho dù là người thuộc Dưỡng sách hay không,

Người không tin vào Kinh Qur’an thì niềm tin vào thế giới bên kia của họ cũng không được coi là đáng tin cậy.

Bởi vì trong các tôn giáo khác, vấn đề thế giới bên kia không được đề cập một cách chi tiết và rõ ràng như trong Kinh Qur’an.

Vậy là, ý nghĩa của câu kinh này là:

Đó là những người có đức tin, những người tin vào Kinh Qur’an.

Theo sau

“Họ luôn giữ gìn việc cầu nguyện của mình.”

Câu này cũng chứng tỏ điều đó.

(xem Ibn al-Jazari, al-Qurtubi, al-Maragi, các trang liên quan)

Câu nói này chỉ ra rằng niềm tin vào thế giới bên kia của những người thuộc Dân tộc Sách (Ehl-i Kitab) không tin vào tôn giáo Hồi giáo cũng không được coi là hợp lệ.


e)

Theo một số học giả, trong kinh Koran, đức tin vào tôn giáo Hồi giáo và đức tin vào thế giới bên kia được sử dụng như những điều kiện tiên quyết lẫn nhau. Theo đó,

Tin vào thế giới bên kia đòi hỏi phải tin vào Kinh Qur’an.

Vì phần thưởng và sự trừng phạt của thế giới bên kia được đề cập một cách chi tiết và rõ ràng nhất trong Kinh Qur’an.

(xem Şevkani, trang có liên quan)


f)

Chúng ta có thể tóm tắt vấn đề này như sau:

Ý nghĩa thực sự của mối liên hệ giữa niềm tin vào thế giới bên kia và niềm tin vào tôn giáo Hồi giáo được nêu trong câu kinh là: Cho dù là người thuộc Dư luận Kinh Thánh

(Do Thái giáo và Kitô giáo)

Cho dù có hay không, người chân thành và đúng đắn tin vào thế giới bên kia thì cũng đồng nghĩa với việc họ tin vào sự tồn tại và tính độc nhất của Allah. Bởi vì chỉ có Allah mới tạo ra thế giới bên kia, ban thưởng và trừng phạt.

Người tin rằng Allah đã tạo ra một nơi phán xét như thế giới bên kia thì nhất định phải tin vào sự tồn tại của các tôn giáo. Bởi vì, không có tôn giáo thì không có sự thử thách. Không có sự thử thách thì không có phần thưởng và hình phạt. Không có hai điều này thì không có thế giới bên kia.

Vậy thì,

Những người tin vào thế giới bên kia (kiếp sau) phải tin vào Thượng đế, các vị tiên tri, các sách thánh và các tôn giáo.

Việc một người tin tưởng vào các vị tiên tri khác mà không tin tưởng vào Thánh Muhammad (s.a.v.) là một tội nặng không thể tha thứ.

Đặc biệt, niềm tin chắc chắn vào thế giới bên kia đòi hỏi phải tin vào Kinh Qur’an. Bởi vì chưa từng có một mô tả nào về thế giới bên kia hay hơn thế.

Việc một người tìm thấy một mỏ bạc nhưng lại không tìm thấy mỏ vàng nằm ngay cạnh đó là một vấn đề về lý trí và logic.

Vậy nên, những người không tin vào tôn giáo Hồi giáo mà vị Tiên tri Muhammad (s.a.v) mang đến thì niềm tin của họ vào thế giới bên kia cũng không vững chắc và đáng tin cậy.


Câu trả lời 2:

Câu kinh thánh nhấn mạnh hai đặc điểm quan trọng của những người có niềm tin chân thành vào thế giới bên kia.


Thứ nhất,


Tin tưởng vào Kinh Qur’an – tin tưởng vào Thánh Tổ Muhammad (s.a.v).


Thứ hai,


Thường xuyên cầu nguyện năm thời trong ngày.

– Việc đặc biệt nhắc đến việc cầu nguyện cho thấy nó là bản tóm tắt của tất cả các nghi lễ tôn giáo khác và có giá trị hơn tất cả.

– Việc cầu nguyện thành tâm với niềm tin mạnh mẽ sẽ giúp người đó thực hiện được các nghi lễ tôn giáo khác và tránh xa tội lỗi.

– Việc kinh Qur’an đặc biệt nhấn mạnh đến việc cầu nguyện cho thấy đây là một nghi lễ quan trọng nhất trong đạo Hồi, sau đức tin.

– Việc cầu nguyện được mô tả trong hadith là “đòn trụ của tôn giáo” và trong kinh Koran là “dấu hiệu của đức tin” cho thấy cầu nguyện là một nghi lễ rất quan trọng, có nhiều phước đức hơn các nghi lễ khác và mang lại lợi ích lớn nhất trong kiếp sau.

(xem thêm các tác phẩm đã đề cập, các địa điểm liên quan)


Với lời chào và lời cầu nguyện…

Hồi giáo qua các câu hỏi

Câu Hỏi Mới Nhất

Câu Hỏi Trong Ngày